Em còn nhớ hay quên
04:35 20/09/2018
Những ngã ba ngã tư nắng rót chang chang/ bất giác thèm như điên được về với biển/ tháng năm, con ve dệt hè bằng chùm tiếng/ thôi thúc gọi: về… về…
Gửi mùa thu năm ấy
21:29 18/09/2018
Trong một sớm mai ngọt lành có gió nhẹ, nắng mới đơm của chớm thu, trong sắc màu của ngày lễ khai trường trong tay những cô bé, cậu bé, ai cũng sẽ nhớ về mùa thu của năm ấy…
Hà Nội mê bánh trung thu truyền thống
19:17 18/09/2018
Bánh trung thu truyền thống ở Hà Nội ngon đến nỗi xếp hàng dài dằng dặc. Nhưng đó là ngon thật hay đã bị “thổi” lên thành một ảo tưởng?
Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại
18:11 17/09/2018
Tuổi thơ đằm sâu trong tôi là ngôi nhà tranh vách đất; nồi cơm bé xíu bên bát canh rau đay cùng chén cà muối trường chua giòn đến khó cưỡng; là hàng rào cúc tần chen chúc dây tơ hồng vàng óng; là giọng ngoại ấm áp gọi cháu về ăn cơm mỗi chiều chập choạng… Nhưng nhớ nhất vẫn là chiếc gáo dừa thân thương đong đầy bao kỷ niệm. Chiếc gáo dừa neo đậu trong tôi ký ức về những tháng năm nghèo khó nhưng n
Mùa Trung thu cũ
18:08 17/09/2018
Trung thu, con gái lên 8 tuổi quấn quýt hỏi: “Ba còn nhớ Trung thu ngày xưa không ba?”. Ba bảo: “Ba vẫn nhớ như vừa mới đây thôi”. Con ti toe cười năn nỉ ba kể lại cho nghe. Nỗi nhớ về những mùa Trung thu cũ lại hiện về trong ba thổn thức.
Những cơn mưa đi vắng
15:10 15/09/2018
Giàn mướp nhà tôi năm nay khá sai quả. Nhờ nắng, nhờ gió đất ngoại ô hào phóng mà màu xanh cứ từng ngày lan tỏa rồi dệt kín cái giàn tre khô khốc mà mát rượi một khoảng sân nhà. Đâu cũng được vài bữa canh cua nấu mướp, rau đay, nhưng thích nhất là cái khoảng râm mát để những giò phong lan bung nở. Hoa quyện vào hương trà, nhập vào từng con chữ, mơ hồ xa xăm trong tiếng chim họa mi… chỉ còn thiếu m
Thu về trên lá
20:24 14/09/2018
Bản hòa ca của lá, có lẽ, xôn xao nhất lúc đất trời vào thu. Nhìn lá giăng ngập lối, vắt mình lên đám cỏ hay chênh chao trong gió, người không khỏi ngẩn ngơ về đời lá, đời người.
Về với đát quê
20:21 14/09/2018
Mình ơi! Đưa tôi về đi. Anh em đồng chí đã về hết cả rồi. Một mình tôi ở lại đây, buồn quá! Bà Tuệ giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya. Dạo gần đây, bà hay nghe thấy tiếng thì thầm của ông Minh chồng bà trong giấc ngủ. Căn nhà tối om. Tiếng dế ngoài vườn vẫn kêu ran không ngớt. Từng cơn gió nhẹ khua mấy tàu cau đầu hồi cọ vào nhau lạc xạc...
Quê hương cho tôi những khám phá và trải nghiệm văn hóa
19:38 14/09/2018
Được đến nhiều địa danh của đất nước khi đã lớn, cô sinh viên mới nhận thức được nhiều hơn vẻ đẹp về văn hóa cũng như truyền thống hào hùng của dân tộc.
Biết không thể thay đổi được người chồng bảo thủ, khó tính, luôn cho mình là đúng và cũng xác định sẽ không thể sống ấm ức mãi nên chị phải thay đổi tư duy của chính mình. Chị áp dụng nguyên tắc: không nghe, không thấy, không biết và lờ đi những điều chồng áp đặt. Chị sống theo tinh thần “AQ” nên nhìn mọi thứ rất lạc quan, vui vẻ.