Sáng sớm, tôi choàng tỉnh, nhà cửa vắng hoe, chạy xuống bếp thấy vẫn còn đỏ lửa, tôi đoán mẹ ở ngoài vườn.

Nhoằng một cái đã thấy mẹ bê rổ dưa chuột vào. Phía sau là bố, trên tay bố là rổ cà xanh non… Bà nói: "Chịu khó mang ra mà ăn con ạ, toàn rau sạch cả đấy!".

leftcenterrightdel
 Rổ cà mẹ hái từ sáng sớm để tôi mang đi

Chẳng biết bố mẹ dậy từ lúc nào. Mẹ đã cắm cơm chín, gà cũng thịt và nấu sẵn rồi. 2 cái hộp lèn chặt cơm và thức ăn đặt ngay ngắn trong túi rồi bà dặn: "Các con mang đi dọc đường mà ăn. Đầu năm chắc quán xá họ chưa bán gì đâu, mà có bán thì giá cả cũng đắt đỏ".

Nhìn bố mẹ, tóc đã bạc mái đầu nhưng trong lòng đau đáu lo cho con cháu, tôi thương thắt dạ. 3 ngày tết ở quê, bố mẹ rất bận rộn. Ăn uống chẳng mấy nhưng bố mẹ vẫn gói bánh và châm lửa nấu một nồi bánh chưng, bánh tét thật to, để ra tết đám con mang lên thành phố.

leftcenterrightdel
 Dưa của mẹ là dưa sạch

Xóm giềng đến chơi, bố mẹ chẳng khoe gì ngoài khoe năm nay con cháu về đông vui và có thêm một cháu nội. Chúng tôi ở xa về mấy ngày tết tranh thủ đi thăm, chúc tết họ hàng, gặp gỡ bạn bè, có khi lỡ bữa, mâm cơm ngày tết đôi khi chỉ có 2 ông bà già với nhau. Mấy ông con trai đôi bữa quá chén lại khiến mẹ già thấp thỏm. Nửa đêm, mẹ phải tỉnh giấc vội vàng nấu nồi cháo đậu xanh để con dậy ăn cho giã rượu.

Mùng Một tết, sáng sớm mẹ dặn đừng làm vỡ đồ, nhưng mấy đứa cháu nghịch ngợm đuổi nhau quanh bàn làm vỡ đến 3-4 cái chén. Bố bọn trẻ bực mình quát ầm nhà, nhưng mẹ lại can: "Bộ chén này cũng cũ rồi, vỡ cũng được để ra năm mẹ có cơ hội mua bộ mới".

Rồi mẹ lùa đàn cháu ra ngoài để mẹ quét dọn vì sợ lũ nhỏ giẫm phải. Cũng từ chuyện mấy cái chén vỡ, mẹ lại nhắc các con bài học trong cuộc sống: Đừng vì vài món đồ vỡ mà làm rạn nứt, xây xước mối quan hệ.

3 ngày tết vẫn đủ phút đủ giây như những ngày thường, nhưng có lẽ vì có quá nhiều gắn bó, yêu thương, lưu luyến nên dường như ai cũng thấy ngắn.

Chuyến xe trở lại thành phố của chúng tôi xem ra còn đầy, chật hơn cả chuyến xe lúc về quê. Nào gạo, nào thực phẩm, nào rau xanh, hoa quả thu hoạch trong vườn… Bố mẹ quần quật quanh năm, có những thứ ai hỏi ông bà cũng không bán, chỉ để dành đợi con cháu về mang đi.

leftcenterrightdel
 Con cháu đi rồi, nhà lại vắng (ảnh minh hoạ)

Xe chúng tôi chạy ra cửa rồi, mẹ vẫn chạy với theo giúi cho gói tăm, còn bố thì xách theo mấy hộp bánh thắp nhang ngày tết: "Còn cái này nữa, để lên xe cho bọn trẻ ăn, bố mẹ không dùng, để ở nhà  hỏng đi cũng phí".

Con cháu về râm ran ít ngày rồi đi, ngôi nhà chỉ còn lại ông bà già đi ra đi vào, thấy thời gian trôi thật chậm. Đường trở lại thành phố sau tết tắc đường chật cứng. Vài giờ lại bố mẹ lại gọi điện hỏi về đến nơi chưa, sốt ruột và lo lắng hệt như ngày con cháu từ phố về.

10 giờ đêm, cứ nghĩ là bố mẹ đã ngủ nhưng chuông điện thoại vừa đổ thì đã nghe giọng mẹ: "Về đến nhà rồi à con. Mừng quá!".

Tôi hỏi mẹ sao nay ngủ muộn thì mẹ bảo: "Các con chưa về đến nhà mẹ ngủ sao được. Bố lên giường rồi vẫn nằm thức đợi điện thoại các con gọi về".

Khóe mắt tôi cay cay khi nhận ra: Đâu chỉ trên trên hành trình trở về nhà mà cả những chuyến xe trở lại thành phố cũng có biết bao chờ đợi, mong ngóng của các bậc sinh thành cho sự bình an của con cháu. Quỹ thời gian của đời người là hữu hạn  so với những điều mình mong muốn thực hiện. Và trong cuộc sống có những khoảnh khắc, thời gian quý giá mình đã vô tình bỏ lỡ.

Tết qua, trở lại thành phố, trái tim đầy hơn những trải nghiệm và yêu thương.

Theo phụ nữ TPHCM